Thứ Sáu, ngày 21 tháng 12 năm 2012

Truyện ngắn của Hồ Trung Tú: Bản tin thời sự buổi trưa

Thấy tin một vụ lộn xộn trước sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội trên trang tin Anh Ba Sàm chợt nhớ lại cái truyện ngắn này, viết từ hồi 1988, ngay sau biên cố mất đảo Gạc Ma. Sau gần 25 năm, tính thời sự của nó vẫn nguyên vậy, duy chỉ truyện vẫn không đăng được ở báo nào.


Bản tin thời sự buổi trưa

Đó là con người như thế nào?
Dẫu đã có thói quen sẵn sàng đón nhận những bất ngờ lớn nhất, trung úy công an Nguyễn Đạm, trực ban phòng an ninh hôm nay, vẫn không hề chờ đợi điều cấp dưới của anh vừa thông báo: Một người đàn ông trạc ba lăm tuổi đã có dự định dùng đá ném vỡ kính cái tụ ảnh của đại sứ quán Trung Quốc. Theo lời khai đầu tiên của người đó thì ông ta làm thế là muốn tỏ thái độ trước hành động xâm lược của họ ở mấy hòn đảo ngoài khơi.
Sau khi lệnh cho đơn vị ở cơ sở đưa người đó lên gặp anh, Nguyễn Đạm cầm ống nghe điện thoại, mà đầu kia đã gác máy, và nhìn chăm chăm vào nó. Anh nhận ra anh đã không kịp hỏi thêm đôi điều cần thiết trước khi ra cái lệnh này. Anh đã hành động theo thói quen được điều khiển bởi sự ngạc nhiên, tò mò của người thường hơn là một sĩ quan công an đang làm nhiệm vụ. Cũng không hẳn chỉ có thế, anh mơ hồ nhận thấy trong hành động của mình còn có một nguyên nhân nào đó nữa?

Thứ Năm, ngày 13 tháng 12 năm 2012

Tại sao họ không thèm nói chuyện với chúng ta?

Các 4 khả năng xảy ra tận thế là : 1/Động đất, 2/Thiên thạch, 3/toàn bộ kho hạt nhân chạm mạch tự phát nổ và 4/người ngoài trái đất tấn công; trong đó có thể chắc chắn thiên thạch là không thể vì sự quan sát bầu trời là chặt chẽ, khó có bất ngờ và khả năng thứ tư, sự tấn công của nền văn minh ngoài trái đất. Lý do thì xin đọc lại bài này, đã 20 năm rồi nhưng bài như thế này cũng nên thỉnh thoảng tái bản :)


















TẠI SAO HỌ KHÔNG THÈM NÓI CHUYỆN VỚI CHÚNG TA?

Những câu chuyện về đĩa bay và người ngoài trái đất ghé thăm trái đất là có thật hay không ? Đó là một câu hỏi không chỉ của những người bình thường như chúng ta vẫn muốn được biết câu trả lời mà ngay cả các nhà khoa học, các trung tâm nghiên cứu vũ trụ của thế giới cũng đang thường trực đêm ngày, không bỏ sót một giây, để đón nhận bất cứ một tín hiệu dù nhỏ nào của họ. Đã tốn rất nhiều tiền tỷ cho chuyện này nhưng có thể nói cho đến bây giờ vẫn bặt vô âm tín !

     Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm cũng đã có những câu thơ rất hay mô tả sự mong ước đến mức khắc khoải ấy :
"... Những con người ở thiên thể xa xôi.
Muốn bầu bạn với con người trái đất.
Ôi phút đó ta vùng lên ngây ngất.
Muốn ôm choàng hết tất cả trời mây..." .