Andrea
Hòa Phạm (Phạm Thị Hòa)
Giáo Sư, Tiến sĩ Ngôn ngữ học, đại học Florida (Hoa Kỳ)
Nhà
văn, nhà báo Hồ Trung Tú đã mạnh dạn đưa ra công trình nghiên cứu tỉ mỉ về bản
sắc văn hoá của người Quảng Nam và đất Quảng Nam trong mối tương quan chặt chẽ
với văn hóa và con người Chăm pa.
Cuốn
“Có 500 Năm Như Thế” có hai phần chính. Phần thứ nhất viết về những chuyến di
dân từ bắc miền Trung vào Quảng Nam
và đến Phú Yên theo từng thời kỳ lịch sử quan trọng, qua đó tìm cách giải thích
điều làm nên bản sắc người Quảng Nam. Phần thứ hai viết về giọng nói
đặc trưng của người Quảng Nam,
một giọng nói ‘không giống ai’.
Trong
cả hai phần, Hồ Trung Tú đều bộc lộ niềm say mê và tâm huyết đến nỗi nhiều ý đắc
địa anh lập lại nhiều lần, như để chắc chắn rằng độc giả không bỏ sót các ý
quan trọng đó.
Thật
dễ thấy thái độ làm việc nghiêm túc của anh qua những tìm kiếm công phu gia phả
của nhiều thế hệ người địa phương, đặt những câu hỏi thiết tha và nghiêm chỉnh
về cội nguồn của người xứ Quảng và tiếng nói của họ, nhiều câu trĩu nặng khắc
khoải, như ‘Có thể tiếp thu cái gì ở mảnh đất trống không?’ để chứng minh rằng
người Chàm đã không bỏ đi cả mà ở lại công cư hòa huyết với người Việt. Với
công phu nghiên cứu nhiều năm ấy, ngoài các chi tiết về ăn mặc, búi tóc, hôn
nhân... nếu tác giả có thể dành một phần xứng đáng nhắc đến bản sắc dân tộc của
người Chàm như một tiền đề, nối với phần kết cái gì làm nên bản sắc ‘nhiều khi
xa lạ như một người nước ngoài, khó nhọc diễn đạt ý tưởng, thô mộc trong ứng xử,
chỉ lấy sự chân thành để bù đắp, lấy sự quyết liệt để thay thế cho sự tinh tế
thị thành’ của người Quảng, thì sẽ giúp người đọc hiểu hơn điều tác giả muốn khẳng
định. Cũng vậy, tuy không phải là cuốn sử nhưng vì phân tích sự kiện theo lối
biên niên, người đọc sẽ dễ theo dõi hơn nếu phần kết có kèm bảng kê các năm với
các sự kiện quan trọng đề cập trong công trình, như tác giả đã làm với phần các
phương ngữ nhỏ hơn từ Quảng Nam đến Phú Yên.
Cái
quý của tác phẩm là dám đặt vấn đề theo một hướng mới, không ngại tránh lối
mòn, không ngại ‘đẩy vấn đề thoát ra khỏi con số không’ như khi bàn về giọng Quảng.

