Chủ Nhật, ngày 22 tháng 1 năm 2012

NHỮNG DÂY PHÁO ĐỂ DÀNH

Một truyện viết từ năm 2004, viết xong chẳng hiểu sao quên luôn, giờ nghe nhiều người nhắc đến pháo chợt nhớ lại lôi ra đọc, vui phết. Đố các cao thủ võ lâm chứ truyện này ảnh hưởng ai :)
-------------------------------------
 Truyện ngắn của Hồ Trung Tú

Vào một tối giữa hè năm 2004. Đã hơn chín giờ đêm nhưng cái nóng vẫn chưa dịu đi mấy. Các đợt gió nồm mang theo hơi nóng như từ miệng một cái lò nung nào đó thỉnh thoảng lại thổi qua từng đợt. May mà có ánh trăng dịu mát. Nó khiến con người thư giãn được và bớt đi sự giận dữ rất dễ bùng nổ. Người ta mang chõng, trải chiếu ra sân và chuyện trò. Không ai nghĩ đến chuyện đi nằm trong cái không khí như thế. Thình lình một loạt tiếng nổ giòn giã, inh tai nhức óc vang lên dai dẳng kéo dài hàng phút đồng hồ. Trẻ con khóc thét. Đám thiếu niên trên dưới mười tuổi đang chơi từng tốp dưới trăng bỏ chạy toán loạn. Cứ như là tiếng súng trong một phim khủng bố nào đó chúng đã xem. Tuy đã rất quen với các loại phim như thế chúng vẫn kinh hãi chạy túa đi đứa nào về nhà nấy. Người lớn thì đứng phắt dậy. Sau một thoáng giật mình họ nhận ra có cái gì đó quen quen. Không phải như bọn trẻ quen phim ảnh. Nó quen đến mức thân thuộc. Pháo ! Trời ơi pháo nổ ! Ai dám liều mạng đốt pháo vào giờ này ? Mà lấy pháo ở đâu ra để đốt ? Năm, sáu năm nay nhà nước cấm tiệt. Mấy năm đầu còn có người liều mạng đốt nhưng bị phạt rất nặng. Về sau thì có muốn mua thì cũng không tìm đâu ra chỗ bán để mua. Các nơi sản xuất và bán pháo bị theo dõi sít sao và phạt đến mức không ai còn dám tơ tưởng tới. Mới chỉ có vài năm mà xã hội đâm quen với sự im lặng trong các dịp cưới, hỏi, tết nhất. Cũng chẳng có gì gọi là mất vui. Tuy vẫn có cái gì đó văng vắng, thiếu thiếu.

Thứ Ba, ngày 17 tháng 1 năm 2012

Giá mà có máy bay cho tất thảy mọi người!

Nếu phải nói điểm gì nổi bật, điển hình nhất của không gian miền Trung so với Bắc và Nam trong những ngày cận tết hôm nay thì xin được nói, đó chính là sự chờ đợi!