Thứ Hai, ngày 09 tháng 4 năm 2012

Cần sớm xây dựng một hệ thống giao thông cấm rẽ trái

Cần phải nói ngay, không chỉ trên đường sá Việt Nam mà ngay cả thế giới, cứ mỗi lần rẽ trái sẽ là mỗi lần ẩn chứa hiểm họa tai nạn.  Đây không chỉ là xung đột trực diện, cắt ngang luồng giao thông của xe ngược chiều mà có với cả xe cùng chiều. Nếu có điều kiện tôi sẽ làm một thống kê xem bao nhiêu lần vì mải nghĩ mà người đi xe máy quên xi nhan, quên nhìn lui cứ thế mà rẽ ngay trước mũi xe ô tô đi cùng chiều; tôi tin là không ít vụ tai nạn kiểu này và nguy hiểm là thường sẽ vô cùng trầm trọng.

 
Mặc cho các chỉ thị của Chính phủ đề nghị các ngành liên quan nâng cao trách nhiệm trong việc làm giảm tai nạn giao thông, mặc cho các biện pháp về an toàn giao thông được thi hành triệt để, mặc cho các phương tiện truyền thông ngày đêm tuyên truyền về ý thức, luật lệ..., số vụ tai nạn và số người chết vẫn không chịu giảm.
Phải chăng chúng ta đã kê một đơn thuốc chưa đúng cho căn bệnh khó chữa này? Phổ biến, cứ bàn đến chuyện tai nạn giao thông, người ta lại nói đến ý thức của người tham gia giao thông, đến chuyện giáo dục nhận thức cho cộng đồng về luật giao thông.
 
Tiến sĩ Doãn Minh Tâm, viện phó Viện Khoa học công nghệ giao thông phát biểu rằng: “Đường sá càng rộng, càng tốt bao nhiêu thì số vụ tai nạn làm chết người càng tăng lên. Gần như có thể nói, xe chạy càng nhanh thì càng dễ gây ra tai nạn. Cứ vận tốc tăng lên bao nhiêu thì tai nạn cũng tăng lên bấy nhiêu, không phải cấp số cộng mà cấp số nhân”. Tôi không cho đó là đơn thuốc hay, nếu không nói là trât.
 
Trước hết là vì chúng ta sẽ không bao giờ có được một cộng đồng được giáo dục như ý muốn, một cộng đồng có đủ ý thức chấp hành về giao thông. Tham gia trên đường bao giờ cũng có một lớp người chưa học, chưa được “giáo dục” về giao thông. Ngay cả những người đã học đủ các lớp về giao thông, cũng không lấy gì bảo đảm rằng sẽ không một lần mải nghĩ mà  đột ngột rẽ trái quên bật xi-nhan. Người viết bài này cứ mỗi lần đi ngang chợ là rất sợ các mẹ các chị mải nghĩ chuyện mua bán mà đột ngột rẽ trái; hoặc không một lần trong đời vì vội mà chạy nhanh quá tốc độ cho phép. Vấn đề là làm sao để sự lơ đễnh, nếu lỡ có, và có thể có bất cứ với ai và bất cứ lúc nào ấy, cũng sẽ không thể xảy ra tai nạn ?

Về lý thuyết, giao thông như trong một đường ống là tuyệt đối an toàn. Làn nào tốc độ đó (chứ không phải làn nào xe đó như ở ta đang làm) cứ vậy chạy, tin chắc trước mũi xe mình sẽ không có ai đột ngột rẽ trái là lý tưởng nhất để xây dựng một hệ thống giao thông an toàn cao.
Chính bởi vì không có một "cái ống" lý tưởng nên hệ thống giao thông mới đặt trên nguyên tắc hạn chế tối đa trường hợp rẽ trái. Nguyên nhân của mọi nguyên nhân tai nạn ở ta.
 
Ở Singapore, Malaysia, Thái Lan, ngay cả trong trung tâm thành phố, cũng cho phép chạy 60-70km/h chứ không phải chỉ 25km/h như ở ta. Không phải vì đường nào cũng lớn, cũng rộng (mặt đường không hơn ta là mấy, thậm chí có khu còn nhỏ hơn), mà đơn giản là họ đã tổ chức giao thông rất tốt với một hệ thống khá hợp lý và khoa học, đó là không rẽ trái !
 
Ở các nước này, hệ thống giao thông được tổ chức trên nguyên tắc không có hoặc giảm tối đa ngã tư, ngã ba giao nhau. Tất cả các xe chạy trên đường đều chỉ có thể được phép rẽ phải chứ không được rẽ trái (Thực ra các nước này đều đi xe bên trái, rẽ phải mới thành vấn đề chứ không phải rẽ trái. Ở đây nói quy thành một kiểu đi xe bên phải như ở ta, cho dễ hiểu).
 
Suốt từ Singapore chạy đến Thái Lan băng qua 800 cây số trên đất Malaysia tôi không thấy bất cứ ngã ba, ngã tư giao nhau nào. Tất cả đều có cầu vượt. Xe muốn rẽ trái đều phải rẽ phải trước rồi vòng lại qua cầu vượt. Nếu không có cầu vượt thì nhất thiết phải có đèn chỉ huy giao thông.
 
Trong thành phố, hầu hết các con đường là đường một chiều. Ở các ngã tư, ngã ba đều không được rẽ trái. Muốn rẽ, phải đến cầu vượt hoặc bùng binh, hoặc nơi có đèn chỉ huy giao thông. Đường hai chiều thì có vạch sơn rất đậm hoặc con lươn và cũng cấm rẽ trái.
 
Với một hệ thống giao thông... cấm rẽ trái như vậy, bất cứ ai, biết luật hay không, có ý thức hay không đều không thể vi phạm, trừ khi muốn... tự tử.
 
Có muốn đột ngột rẽ trái, một nguyên nhân gây tai nạn rất lớn ở ta hiện nay, cũng không được vì không có chỗ nào để rẽ và chỉ rẽ chỗ nào quy định. Chính vì vậy ở các thành phố lớn hiện tượng đi ngang nhà mà phải đi thêm 5-10 cây số những mới đến chỗ rẽ trái để vào nhà được là chuyện thường.
 
Nếu có một phương pháp tổ chức giao thông tốt, tốc độ cao lại có thể hạn chế tai nạn hơn là tốc độ thấp. Và rõ ràng điều này các thành phố lớn đều trên thế giới đều vậy. Xe cứ ào ào lao đi và người băng qua đường không cách nào khác là phải đến chỗ xe dừng mới băng được. Ở ta thì vì xe quy định đi chậm nên băng qua đường ở đâu cũng được.  

Vì vậy, theo tôi, câu khẩu hiệu hay nhất, cần thiết nhất phải là "Đã sử dụng xe thì chấp nhận gần nhà xa ngõ" hay hơn nhiều lần câu như dành cho trường mẫu giáo mà Đà Nẵng treo mấy hôm gần đây trong ảnh dưới:




P/S: Tin mới nhất, không biết vì lý do gì các biển phân làn trên đường Hoàng Sa được chụp trong bàiPhân làn giao thông ở Đà Nẵng - Ngành giao thông muốn gì ? đã được gỡ bỏ. Vâng, tôi nghĩ nên thế. Để cũng tốt nhưng sẽ tạo nên thói quen không chấp hành luật pháp vì xe máy cứ mỗi lẫn rẽ trái thì lại đi lên làn đường xe ô tô, vì vậy có phân làn thì ô tô cũng không thể đi nhanh hơn. Hoan hô Đà Nẵng ! Sáng mai sẽ có ảnh đoạn đương này mọi người xem.

10 nhận xét:

  1. Người tham gia giao thông09:01 Ngày 10 tháng 04 năm 2012

    Theo tôi thì ý tưởng của tác giả có phần cực đoan, nói thế khác nào hạn chế QUYỀN của người tham gia giao thông(có người lại nghĩ Bác bắt mọi người phải đi theo một lề à).Việc đánh giá mức độ nguy hiểm và mật độ các phương tiện tham gia giao thông ở các giao cắt để từ đó người ta đặt các biển báo, hướng dẫn tương ứng là việc của cơ quan quản lý, cũng như việc hạn chế mở các giao cắt trên đường cao tốc là cần thiết.Còn việc của người tham gia giao thông là CHẤP HÀNH Luật GTĐB, nếu anh muốn rẽ trái anh phải có tín hiệu xin rẽ và đương nhiên anh phải nhường người đi thẳng ngược chiều, sau đó quan sát thấy an toàn anh mới được rẽ, không có chuyện do vội hay không chịu nhường phương tiện được ưu tiên hơn mình mà chen lên để đi, như thế vừa thiếu hiểu biết về GTĐB vừa kém văn hóa khi tham gia GT.
    Ở VN ta theo tôi nghĩ ngay ở khâu đào tạo, cấp giấy phép LX đã dễ giãi, buông lỏng quản lý thậm chí tiêu cực, còn về phía người tham gia GT thì vừa thiếu hiểu biết vừa chủ quan coi thường sức khỏe và tính mạng của chính mình và người khác.
    Cuối cùng nếu anh đã có quyền tham gia GT thì đương nhiên anh phải gánh các nghĩa vụ tương ứng.

    Trả lờiXóa
  2. Ban hay thu di cac duong o Phu My Hung, Quan 7, HCM, se thay nguoi ta co ban huong dan re trai, rat de di, an toan. Dau can gi phai cam!!!

    Trả lờiXóa
  3. Đã có rất nhiều ý kiến đóng góp về vấn nạn giao thông nhưng ý kiến này mới thực sự chính xác, nó như chỉ đúng huyệt, đập trúng tim căn bệnh nan y này.

    Trả lờiXóa
  4. levanthanhdhp@yahoo.com.vn16:08 Ngày 14 tháng 04 năm 2012

    Nguyên nhân gây ùn tắc là do mật độ phương tiện quá lớn, đường bị quá tải.nhất là tại ngã tư,các phương tiện tự ngáng trở lẫn nhau. Nếu tại ngã tư đó chỉ có đi thẳng và rẽ phải thì việc ngáng trở lẫn nhau ( do phương tiện rẽ trái )không còn nữa,như vậy sẽ đỡ ùn tắc hơn. Nếu phải đi vòng xa hơn một chút mà không bị tắc đường thì mọi người chắc cũng chấp nhận.Để tiến tới cả hệ thống đường không rẽ trái, trước mắt nên thử nghiệm tại một số điểm hay ùn tắc ( nếu có cầu vượt càng tốt, cầu vượt này không cần lớn).Biện pháp này không tốn kém nhiều tiền, không ành hưởng nhiều đến ai tôi nghĩ rất nên thử nghiệm.Việc thu phí của các phương tiện ở Hải-Phòng, Đà -nẵng, Cần-Thơ mà lại chống được ùn tắc ở Hà-Nội và thành phố Hồ-chí-Minh thì xem ra không hợp lý hợ tình cho lắm,chưa nói đến mức đề ra vượt quá khả năng chịu đựng của khoảng 60%chủ phương tiện.Mặc dù vấn đề ùn tắc đường trước mắt mới chỉ xảy ra ở Hà-Nội và thành phố Hồ-chí-Minh, nhưng nó đã kéo dài và càng ngày càng trầm trọng.Trách nhiệm này thuộc về ai? Đương nhiên là thuộc về các nhà qui hoạch đô thị và giao thông đã không có tầm nhìn xa, để nước đến chân mới nhảy.Trong số rất nhiều biện pháp trước mắt và lâu dài để giải quyết vấn đề ùn tắc thì việc phân luồng không có rẽ trái là việc nên được ưu tiên làm trước.Hàng năm các ban nghành, địa phương,(trong đó có nghành giao thông và các thành phố Hà-Nội, Hồ-chí-Minh)đều có các văn bản và dự án đề nghị trung ương cấp ngân sách. Việc chi phí chống ùn tắc cần có dự án khả thi trình Quốc hội và chính phủ,chắc sẽ được xem xét nghiêm túc và cấp kinh phí.

    Trả lờiXóa
  5. Cảm ơn levanthanhdhp@... đồng cảm và cụ thể hóa cái điều mà hệ thống giao thông từ thô sơ làng xã đến trung tâm đô thị cũng đều cần áp dụng này.

    Trả lờiXóa
  6. Phân làn cần phải kết hợp cấm rẽ trái, ý này của levanthanhdhp rất chuẩn !

    Trả lờiXóa
  7. http://sgtt.vn/Ban-doc/163026/Goi-y-vai-giai-phap-giam-un-tac-giao-thong.html
    bài này cũng cùng ý đến chuyện cấm, giảm rẽ trái

    Trả lờiXóa
  8. Cái quốc nạn là ở chổ: Nguời có trí, có học, có tài thì không được làm lãnh đạo và người lãnh đạo thì lại không có trí, không có học và không có tài.
    Khi nào quốc nạn nầy chưa được giải quyết thì muôn đời chúng ta cũng chỉ là những kẻ bắt chước. Monkey See, Monkey Do!

    Trả lờiXóa