Thấy bác Trần Tiến bâng khuâng chuyên nên đi buôn, làm chính trị hay làm văn nghệ xướng ca vô loài ở Ngẫu hứng Trần Tiến 7 chợt nhớ đến cái truyện này chưa in ở đâu, đúng y chóc cái băn khoăn ấy, nhưng ở một nghĩa khác, góc nhìn khác. Ai rảnh đọc cho vui :)
================
NHƯ LÀ CHUYỆN CẢNH GIÁC
Truyện ngắn của Hồ Trung Tú
Thái Quyên tên thật là Nguyễn Quý, con một của một gia đình danh giá. Thuở nhỏ nổi tiếng thông minh khác thường. Học đến cấp ba thì chẳng hiểu sao bỗng tối tăm dần rồi thi hai lần vẫn không thể tốt nghiệp trung học được. Bỗng một tờ báo in bài thơ của anh viết về chiều. Rồi sau đó thơ anh xuất hiện dồn dập trên tất cả các báo. Tiếng tăm anh nỗi như cồn. Không ai là không biết đến. Chỉ cha anh là người biết sau cùng. Khi hay chuyện ông chép miệng :
- Thì ra là hắn có văn tài. Ông cố tôi là nhà buôn, ông nội tôi cũng là nhà buôn. Cha tôi và tôi thì làm chính trị. Nhà tôi tuyệt tự rồi !



