Thứ Ba, ngày 27 tháng 9 năm 2011

NHƯ LÀ CHUYỆN CẢNH GIÁC

Thấy bác Trần Tiến bâng khuâng chuyên nên đi buôn, làm chính trị hay làm văn nghệ xướng ca vô loài ở Ngẫu hứng Trần Tiến 7 chợt nhớ đến cái truyện này chưa in ở đâu, đúng y chóc cái băn khoăn ấy, nhưng ở một nghĩa khác, góc nhìn khác. Ai rảnh đọc cho vui :)
================

NHƯ LÀ CHUYỆN CẢNH GIÁC

                                                                               Truyện ngắn của Hồ Trung Tú
Thái Quyên tên thật là Nguyễn Quý, con một của một gia đình danh giá. Thuở nhỏ nổi tiếng thông minh khác thường. Học đến cấp ba thì chẳng hiểu sao bỗng tối tăm dần rồi thi hai lần vẫn không thể tốt nghiệp trung học được. Bỗng một tờ báo in bài thơ của anh viết về chiều. Rồi sau đó thơ anh xuất hiện dồn dập trên tất cả các báo. Tiếng tăm anh nỗi như cồn. Không ai là không biết đến. Chỉ cha anh là người biết sau cùng. Khi hay chuyện ông chép miệng :
- Thì ra là hắn có văn tài. Ông cố tôi là nhà buôn, ông nội tôi cũng là nhà buôn. Cha tôi và tôi thì làm chính trị. Nhà tôi tuyệt tự rồi !

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 9 năm 2011

Hải Vân của ai ?

Đường ranh giới giữa Đà Nẵng và Thừa Thiên - Huế xác định theo đường phân thuỷ trên đỉnh dãy Hải Vân, tức nước chảy về phía nào thì phần đất ấy thuộc địa phương đó. Chính vì vậy mà sinh chuyện. Đỉnh đèo Hải Vân chỉ rộng không tới ngàn mét vuông nhưng cùng lúc cả hai địa phương Đà Nẵng và Thừa Thiên - Huế đều khẳng định Hải Vân là của mình và xác định "chủ quyền" ở đây bằng các tấm pa nô, áp phích riêng. Trên phần Thừa Thiên Huế tấm panô được thiết kế khá đẹp theo kiểu truyền thống xác định địa phận Thừa Thiên Huế kèm logo di sản thế giới thì trên phần đất của Đà Nẵng là một áp phích cổ động khổng lồ trên một mảng lớn trên vách núi: "Nhân dân Đà Nẵng quyết tâm xây dựng thành phố giàu đẹp, văn minh".


Photobucket  

Thứ Năm, ngày 22 tháng 9 năm 2011

Vụ tượng đài Mẹ VNAH, Nguyễn Trãi nói là chuẩn nhất:

 “Thời loạn dùng võ, thời bình chuộng văn. Nay đúng là lúc nên làm Lễ-Nhạc. Song không có gốc thì không đứng được, không có văn thì không hành được. Hoà bình là gốc của nhạc, thanh âm là văn của nhạc. Thần vâng chiếu làm nhạc, không dám không hết lòng hết sức, nhưng vì học thuật nông cạn sợ rằng trong khoảng thanh luật , khó được hài hoà. Xin bệ hạ yêu nuôi nhân dân, để cho các nơi làng mạc không có tiếng oán giận than sầu, đó là không mất cội gốc của nhạc vậy”.

Thứ Hai, ngày 19 tháng 9 năm 2011

Kỷ niệm đời ta 1


Thôn Lao Mưng, trên đường Trường Sơn, của đồng bào Gié Triêng, tình cờ ghé qua một chiều có chiếc cầu vồng thật đẹp mọc trên bản.

Thứ Sáu, ngày 16 tháng 9 năm 2011

Chuyện tìm mộ chị Dương Thị Xuân Quý

Đêm 8/3/1969, trên đường đi thực tế ở xã Duy Thành, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam chị rơi vào một trận càn lớn của giặc và trốn xuống một chiếc hầm bí mật bên bờ sông Bà Rén. Đêm đến, chị và bốn du kích địa phương ra khỏi hầm, tìm đường thoát. Người du kích tên Hải vấp phải một quả dù sáng, địch bắn ra như vãi trấu. Chị ngã xuống, anh Nguyễn Văn Mười (nay vẫn còn sống ở địa phương) đỡ chị nhưng nhận ra chị đã tắt thở. Suốt 10 ngày sau đó, quân địch dùng máy cày D7 cày trắng vùng đất này và thân xác chị lẫn vào đất mà không bất cứ ai có thể biết ở đâu.
Nhà thơ Bùi Minh Quốc, chồng chị, sau đó tìm đến và chỉ có thể viết những dòng tiếc thương
“Thôi em nằm lại, với đất lành Duy Xuyên
Trên mồ em mùa Xuân ở mãi
Trời chiến trường vẫn một sắc xanh nguyên
Trời chiến trường không một phút bình yên...”

Sau 1975, Bùi Minh Quốc đã nhiều lần tìm kiếm, thế nhưng đều bất lực. Ai nói gì anh cũng bỏ công đào xới, lớn nhất là năm 1983, theo trí nhớ của anh Nguyễn Văn Mười, khu vực đào rộng đến cả 100 mét vuông. Trong những năm rộ lên phong trào tìm mộ liệt sĩ bằng ngoại cảm, anh cũng đã nhờ đến hai người nổi tiếng mà báo chí nói đến rất nhiều, khu vực đào xới rộng cả sào đất, sâu đến gần chục mét, nhưng cũng chỉ tìm thấy một tấm chéo dù chị vẫn dùng quàng cổ nguỵ trang.
Xem như chị đã thực sự nằm lại với đất lành Duy Xuyên, Bùi Minh Quốc và đồng đội tổ chức làm lễ truy điệu với tấm chéo dù ấy và dựng cho chị một tấm bia tưởng niệm nơi chị đã ngã xuống.
Photobucket  

Chủ Nhật, ngày 11 tháng 9 năm 2011

Có một điểm ở đó phát sinh mọi chuyện

Thấy bác Tống Văn Công có bài "Vì sao tội ác lên ngôi" hay quá em xin góp bài này cho nó thêm lực :)

--------------------


Hoàn toàn nhất trí với quan điểm của anh Vương Trí Nhàn khi đặt vấn đề và đi tìm căn nguyên của các hiện tượng tha hóa đạo đức trong ban sắc văn hóa của dân tộc. Quả thật cái cách xét tật mình như thế là luôn cần thiết và cũng tỏ ra khá hiệu quả. Tuy vậy thật khó mà đồng ý với anh khi bảo rằng căn nguyên của những căn bệnh ấy nó đã có từ thời xa xưa khi người ta tạo nên những câu tục ngữ như: Ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau, Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi, Đèn nhà ai nhà ấy rạng, Trống làng nào làng ấy đánh, thánh làng nào làng ấy thờ...

Chủ Nhật, ngày 04 tháng 9 năm 2011

Gạc Ma - Hãy để máu chúng ta nhuộm đỏ biển Đông !

Loạt đạn đầu tiên từ súng 37ly bắn thẳng vào những chiến sĩ Hải quân công binh dầm mình trong nước tay không giữ đảo.

Trận Hải chiến Trường Sa - Gạc Ma xảy ra ngày 14/3/1988 có chín người sống sót sau cuộc thảm sát giữa một bên tay không giữ đảo và một bên là súng máy phòng không 37ly cùng pháo 105ly bắn thẳng vào vòng người tay không giữ đảo. Chín người bị bắt, cùng sống, cùng chiến đấu để thể hiện phẩm chất người lính Hải quân Việt Nam suốt 4 năm trại giam quân thù, nhưng sau ngày trao trả năm 1992 đến nay họ mới lại gặp mặt. Thực ra là chỉ tám vì một người đã mất vì ung thư. Cảm giác tức ngực như thế nào khi đạn 37 ly cắm xuống nước; Dương Văn Dũng và Phạm Văn Nhân vừa bơi vừa cố giữ thăng bằng hai đầu ván cho Trương Minh Hiền bị thương ở ngực, gãy xương sườn, gãy cánh tay trái nằm giữa, không bị lật xuống nước suốt một ngày như thế; những câu chuyện trong nhà tù đấu tranh giằng co với giặc ngay trong từng câu nói, từng thái độ, cương quyết không hút thuốc lá “không đọc được chữ” ... đến giờ họ vẫn nhớ như in, tranh nhau kể và cả, ôm nhau khóc !

Thứ Năm, ngày 01 tháng 9 năm 2011

Anh đã sống thay bao đồng đội