Chủ Nhật, ngày 04 tháng 9 năm 2011

Gạc Ma - Hãy để máu chúng ta nhuộm đỏ biển Đông !

Loạt đạn đầu tiên từ súng 37ly bắn thẳng vào những chiến sĩ Hải quân công binh dầm mình trong nước tay không giữ đảo.

Trận Hải chiến Trường Sa - Gạc Ma xảy ra ngày 14/3/1988 có chín người sống sót sau cuộc thảm sát giữa một bên tay không giữ đảo và một bên là súng máy phòng không 37ly cùng pháo 105ly bắn thẳng vào vòng người tay không giữ đảo. Chín người bị bắt, cùng sống, cùng chiến đấu để thể hiện phẩm chất người lính Hải quân Việt Nam suốt 4 năm trại giam quân thù, nhưng sau ngày trao trả năm 1992 đến nay họ mới lại gặp mặt. Thực ra là chỉ tám vì một người đã mất vì ung thư. Cảm giác tức ngực như thế nào khi đạn 37 ly cắm xuống nước; Dương Văn Dũng và Phạm Văn Nhân vừa bơi vừa cố giữ thăng bằng hai đầu ván cho Trương Minh Hiền bị thương ở ngực, gãy xương sườn, gãy cánh tay trái nằm giữa, không bị lật xuống nước suốt một ngày như thế; những câu chuyện trong nhà tù đấu tranh giằng co với giặc ngay trong từng câu nói, từng thái độ, cương quyết không hút thuốc lá “không đọc được chữ” ... đến giờ họ vẫn nhớ như in, tranh nhau kể và cả, ôm nhau khóc !

Trương Văn Hiền hiện ở thành phố Buôn Ma Thuộc Đắc Lắc; Dương Văn Dũng hiện ở Hòa Xuân, Cẩm Lệ, Đà Nẵng và Lê Minh Thoa hiện là chủ tiệm phở số 5 Tăng Bạt Hổ thành phố Quy Nhơn.

 Nhưng không hiểu sao đến sáng ngày khai mạc chỉ còn lại ba người, năm người đã lặng lẽ bỏ về trong đêm, ngay cả tư trang để trong nhà nghỉ Suối Lương cũng không buồn vào lấy. Không ai biết lý do tại sao họ lại bỏ đi. Qua điện thoại, họ chỉ a lô rồi nghe như có tiếng khóc. Có người đoán, hình như họ không chịu được những cảm giác như sang chấn tâm lý mạnh ngày ấy sống trở lại. Lại có người đoán hình như họ cảm thấy “sợ” vì ban tổ chức không phải là một cơ quan nhà nước chính thống, và cũng không có ai đại diện đơn vị cũ đến cùng họ. Ngày khai mạc, thành phố Đà Nẵng không có đại biểu và ngay cả chủ tịch huyện đảo Hoàng Sa cũng xin vắng.

                                             Phút mặc niệm 64 anh hùng liệt sĩ đã hy sinh ở đảo Gạc Ma ngày 14/3/1988
Mặc dù vậy, buổi lễ gặp mặt của cuộc hội ngộ lần thứ nhất của những cựu chiến sĩ Hải quân và thân nhân các liệt sĩ từng tham gia trận Hải chiến Trường Sa, đã diễn ra thật cảm động và sâu lắng. Sau những nghi thức chào hỏi (đại diện chính thức duy nhất của chính quyền là giám đốc sở Văn hóa Thể thao và Du lịch tỉnh Quảng Ngãi) là chiếu phim “Hải chiến Trường Sa 1988”, trong đó có một đoạn phim tư liệu do Trung Quốc thực hiện mô tả rõ hình ảnh súng 37ly bắn thẳng vào vòng người tay không giữ đảo ấy. Có lẽ, cả hội trường, ai cũng đã xem đoạn phim này không dưới chục lần, nhưng đến đoạn những tiếng hô “Tả lơ ! Tả lơ !” vang lên và đạn dựng lên những cột nước cao ngất thì không ai chịu nổi. Đến đoạn thiếu úy Trần Văn Phương, người giữ cờ hô lớn trước khi hy sinh “Thà hy sinh chứ không để mất đảo! Hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ tổ quốc” thì chị Mai Thị Hoa, vợ thiếu úy Trần Văn Phương, bật khóc thành tiếng. Câu khẩu hiệu của thiếu úy Trần Văn Phương được Trương Minh Hiền nhớ lại một cách khác, anh bảo lúc đó anh đứng gần chiếc xuồng, cũng là gần chỗ Trần Văn Phương cầm cờ, hình như đó là "Hãy để máu chúng ta nhuộm đỏ biển Đông chứ cương quyết không để mất đảo !".
 Chị Mai Thị Hoa vợ liệt sĩ thiếu úy Trần Văn Phương bật khóc khi xem đoạn phim kể chuyện chồng mình hô to khẩu hiệu “ Thà hy sinh chứ không để mất đảo. Hãy để máu chúng ta nhuộm đỏ biển Đông chứ quyết không để mất đảo”.

Đến lúc giao lưu, lúc cựu binh Dương Văn Dũng kể chuyện anh từ mũi tàu, nhảy bổ vào buồng lái thì thấy thuyền trưởng Vũ Phi Trừ toàn thân ướt đẫm máu đó nhưng vẫn gượng đứng bảo mọi người nhảy ra khỏi tàu, thì đến phiên con trai anh, chàng trai 25 tuổi Vũ Xuân Khoa bật khóc. 

                        Vũ Xuân Khoa bật khóc khi nghe kể về giây phút cuối của cha mình, thuyền trưởng Vũ Phi Trừ.

Anh nghe mẹ và nhiều người khác nữa nói nhiều về cha nhưng đây là lần đầu tiên anh được nghe kể về hình ảnh cuối cùng của cha mình từ chính người đã nhìn thấy cha anh lần cuối, đã tận tay xé áo băng cho cha anh trước khi tàu HQ604 chìm hẳn. Đã 23 năm nhưng chúng ta không hiểu tại sao đến giờ họ mới được gặp mặt. Chuyện đâu phải đáng để giấu, kẻ thù vẫn hằng ngày nói về ngày đó như là chiến thắng vinh quang của họ, còn làm phim để giáo dục con cháu họ kia mà ?
                                                          Trương Văn Hiền kể anh đứng gần chiếc xuồng này

Và chính anh cũng bật khóc khi xem lại cảnh đồng đội mình bị tàn sát, nhớ lại lúc viên đạn xuyên qua cánh tay làm vỡ nát xương cánh tay và vỡ toát một mảng ngực giờ còn sẹo.

 Vâng, chúng ta thường phong anh hùng cho những người đã diệt được nhiều quân thù, nhưng trong trường hợp này, cả 9 anh, chỉ riêng việc tồn tại thôi họ đã xứng đáng với danh hiệu anh hùng không thua kém bất cứ ai rồi. Chỉ với sự tồn tại thôi, những người thợ mỏ Chi Lê đã được cả thế giới xem như những anh hùng. Sao vậy ? Lẽ ra những người giải cứu mới xứng đáng được vinh danh hơn chứ? Cuộc sống nhiều khi chỉ cần tồn tại thôi, vượt qua sự thử thách khắc nghiệt nào đó cũng đủ cho người chúng ta tôn vinh họ với ý nghĩa đầy đủ nhất của danh hiệu anh hùng. Huống hồ, sự hiện diện, sự có mặt của họ đến hôm nay không chỉ là minh chứng cho sự vô nhân bất, tín nhất mà còn là sự sống thay cho 64 đồng đội đã hy sinh mất xác ở lòng biển Trường Sa. Thế nhưng, vì nhiều lý do, các anh như muốn được quên đi, không ai được nhắc tới.

                         Các bạn trẻ thuộc Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa (hàng ngồi) chụp ảnh với các nhân chứng Gạc Ma 1988 (hàng đứng)


Xin nói thêm về ban tổ chức cuộc gặp mặt lần thứ nhất này, đó là các bạn rất trẻ, tất cả đều trên dưới 20 tuổi tập hợp tự nguyện tại Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa (hoangsa.org) sau rất nhiều năm tìm kiếm, liên lạc với 64 gia đình liệt sĩ, với chín người sống sót, đã kêu gọi đóng góp và tổ chức cho cuộc gặp mặt này nhưng vẫn thiếu trước hụt sau, thậm chí chút phần quà kèm giấy khen mà Sở Văn hóa Thế thao và Du lịch tỉnh Quảng Ngãi tặng các bạn cũng bỏ vào chi phí cũng vẫn cứ không đủ. Trong phát biểu với những cựu binh Trường Sa các bạn trẻ đã nói rõ rằng thực tế có những chuyện mà vì nhiều lý do nhà nước làm không được, người lớn cũng không làm được thì chúng cháu xin được làm. Mong các chú các bác ủng hộ.

 Bằng khen của Giám đốc sở Văn hóa Thê thao và Du lịch tỉnh Quảng Ngãi tặng Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa

Hồ Trung Tú

18 nhận xét:

  1. tú ơi ! PÁC GIẾT TÔI ĐI ! GIẾT TÔI ĐI !

    Trả lờiXóa
  2. E sợ một điều gì đó mơ hồ trước một kẻ có thật... Có lẽ vì thế mà vắng bóng những người cần phải có mặt.

    Trả lờiXóa
  3. Cái Projector hiệu BENQ cũng là một sản phẩm thuộc dòng họ Tàu.

    Trả lờiXóa
  4. Các bạn ở Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa hình như hoạt động từ thời còn blog 360 Yahoo. Không hiểu thầy Nguyễn Nhã có chính thức tham dự hoạt động này hay không?
    Cách đây vài năm, khi thầy có luận văn Tiến Sĩ về đề tài Hoàng Sa, báo Tuổi Trẻ có đăng bài viết về thầy. Lúc ấy thầy còn làm hiệu trưởng đại học Hùng Vương.
    Bẵng đi một thời gian, thầy mất tăm luôn! Thấy thầy làm ... giám khảo trên tivi trong một chương trình nấu ăn.
    Thấy tiếc!

    Trả lờiXóa
  5. Bác Quân: Thì bác cũng phải chia nước mắt với chúng tui, những người có mặt trong buổi gặp mặt đó chứ :)

    Trả lờiXóa
  6. anh ở tại chỗ, cũng nghĩ như Vy, cố tìm cố hỏi xem có kẻ vắng mặt nào áp lực không nhưng không thấy. Chắc tay nghề anh còn non !

    Trả lờiXóa
  7. Dân tộc Việt Nam luôn luôn nhớ ơn những người anh hùng vì nước quên thân.

    Trả lờiXóa
  8. Có chắc chắn 5 người cựu chiến binh của ta đã về tới nhà chưa ? Cớ gì họ phải bỏ tư trang lại ? Sau tiếng Alô là tiếng nấc hay đang bị khống chế ? Anh HTT phải làm ngay việc này, không có việc gì bọn Khựa và chó săn không dám làm. Rất mong !

    Trả lờiXóa
  9. Thanh Nguyễn Công :
    Cám ơn Anh Tú !
    Cuộc gặp mặt thật cảm động và nhiều ý nghĩa !
    Những chứng nhân sống , có tác dụng tốt cho giáo dục truyền thống giữ nước , tiếc là sức ép đủ lớn... nên mọi người né tránh .
    Anh tiếp tục theo dõi thông tin về 5 người lính đã bỏ về nhé .

    Trả lờiXóa
  10. Dạ, chị Phương Anh, không hiểu tại sao sự sợ hãi TQ lại bao trùm trên mọi cơ quan nhà nước . Với Mỹ ta có như vậy đâu, ban giao rất tốt nhưng đến ngày lễ lạt lại phê phán chửi bới Mỹ rất mạnh, mà cũng có ảnh hưởng ngoại giao gì đâu. Bọn Tàu nó hẹp bụng, tiểu nhân hơn chăng, hay sự điều khiển của nó đã ăn sâu vào bộ máy công quyền của ta ?

    Trả lờiXóa
  11. Một bài viết thật cảm động. Câu chữ và hình ảnh đầy sức nặng xót xa.Cảm ơn Nhà Báo Hồ Trung Tú vì bài viết này!

    Trả lờiXóa
  12. "Bọn Tàu nó hẹp bụng, tiểu nhân hơn chăng, hay sự điều khiển của nó đã ăn sâu vào bộ máy công quyền của ta ?"
    Vì ăn lương và bổng lộc của Tàu thì phải làm theo lệnh của chủ chứ, không lẽ lại chửi chủ ?

    Trả lờiXóa
  13. Xem những tấm hình mà thấy não lòng !!!

    Trả lờiXóa
  14. Người ở trên mặt biển, dươí làn đạn quân thù đã trỡ thành anh hùng cho dân tộc. Còn lũ ngươì ra lệnh cho quân lính tay không đi cắm cờ trên đá lại trở thành kẽ hèn nhát vì quá khiếp sợ quân thù khi nghe tiếng súng nỗ! Giờ thì lũ hèn nầy lại cố tình muốn cho chìm luôn sự hèn nhát của mình bằng cách răn đe những anh em muốn làm lễ giỗ cho đồng đội.

    Trả lờiXóa
  15. Bài viết và bức hình của bạn thật buồn và xúc động !

    Trả lờiXóa