Thứ Sáu, ngày 05 tháng 8 năm 2011

Kỳ vọng gửi tân bộ trưởng GTVT

SGTT.VN - Khi cựu bộ trưởng Giao thông Đào Đình Bình nổi tiếng với triết lý giao thông “đi chậm cho an toàn”, nói nguyên nhân của tai nạn giao thông là do có đường tốt, xe cộ chạy tốc độ cao; đưa đến những quy định hạn chế tốc độ ở mức như “rùa bò”, bất lực thì đặt những gờ giảm tốc đến gãy nhíp, đến độ báo chí kêu gào cả năm trời bằng những phóng sự nóng sốt thì quan điểm này mới được thay đổi.
Xây dựng quốc lộ 1A thành đường cao tốc có dải phân cách, không có điểm giao cắt là một trong những cách kéo giảm tai nạn giao thông. Ảnh: TL
Khi bộ trưởng tiền nhiệm Hồ Nghĩa Dũng tiếp nhận chiếc ghế nóng lúc mà ngành Giao thông chìm trong vụ án PMU18 thì cũng dễ hiểu phát biểu của ông sau lễ nhậm chức là: “Thực hiện nghiêm túc Luật phòng chống tham nhũng và Luật thực hành tiết kiệm, chống lãng phí. Trong chống tham nhũng, cần tập trung quản lý đầu tư xây dựng, vốn của Nhà nước trong các doanh nghiệp... Phải cố gắng làm những nội dung đó một cách đồng bộ và thực chất”; nhưng đến cuối nhiệm kỳ không biết ông “thực hiện nghiêm” đến thế nào mà bao nhiêu công sức lại dồn hết cho việc giải quyết hậu quả của Vinashin, rồi thêm vụ đứng mũi chịu sào cho dự án đường sắt cao tốc, khiến hầu như cả nhiệm kỳ qua thực trạng giao thông nước nhà không được cải thiện thêm bất cứ chút nào, thậm chí số người chết vì tai nạn giao thông đã tăng cao hơn, kẹt xe tắc đường ở các thành phố lớn cũng nhiều hơn.


Nhắc lại một chút các phát biểu và “thành quả” của các bộ trưởng tiền nhiệm ở trên để cùng thấy rằng, quan điểm định hướng, tầm nhìn của người phụ trách bộ Giao thông là vô cùng quan trọng, nó như một hệ thống triết lý quyết định mọi phát triển trong suốt nhiệm kỳ sắp tới của ngành.
Và chúng ta thấy gì về phát biểu của tân bộ trưởng Giao thông Đinh La Thăng ngay sau lễ nhậm chức?

Hãy thử hình dung thế này, một người “lơ mơ” về ngành giao thông, không thực sự có những suy nghĩ thật sắc để giải quyết vấn nạn này ngay từ khi chưa có ý nghĩ nhận chức bộ trưởng, thì sẽ có những cách trả lời an toàn như chính Thủ tướng trả lời chất vấn trước Quốc hội ở phiên chất vấn kỳ họp cuối khóa trước: “ một mình Thủ tướng không làm nổi, mong đồng bào chung sức cùng Chính phủ ”. “Một mình Bộ trưởng không thể giải quyết được vấn nạn giao thông, mong mọi người nângcao ý thức khi tham gia giao thông, bảo vệ tính mạng mình và mọi người” .v.v... Và rõ ràng những câu trả lời như vậy không phải là tồi nhưng như ta đã thấy, nó đã từng được nói hàng chục thập kỷ qua nhưng đang ngày càng tỏ ra không hiệu quả. Một thời gian quá dài chúng ta đánh giá vai trò của con người trước hết trong vấn nạn giao thông rồi tìm cách giải quyết bằng những biện pháp hành chính, nhận thức, giáo dục mà không hay rằng các biện pháp kỹ thuật mới là căn cơ và triệt để nhất.
Và vì thế chúng tôi đã thật vui khi nghe thấy tân bộ trưởng nói rằng sẽ để kế hoạch đường sắt cao tốc qua một bên, dồn nhiệm vụ trước hết không phải là giảm tai nạn giao thông một cách chung chung mà là làm cho được đường bộ cao tốc xuyên Việt, sau đó là nâng cấp đường sắt, xong rồi mới nói đến gì thì nói. Chuyện đơn giản vậy nhưng bao nhiêu năm qua chờ mãi, chờ mãi chúng tôi vẫn không nghe ai nói tới. Chỉ thấy hết nâng cao ý thức người dân, dồn tiền cho nghiên cứu văn hóa giao thông, đến “mơ” tàu điện ngầm; hết xe buýt công cộng đến làm đường sắt cao tốc cho vợ con “đi chợ, đi học”...
Một đất nước có chiều dài như nước ta mà xuyên suốt là một con đường bộ nhỏ bé ọp ẹp, hai ô tô muốn đi được là phải hướng thẳng vào nhau mà tiến, đến gần rồi mỗi người mới tránh ra một ít để khỏi va chạm. Không đi như thế thì không thể tiến được vì phía bên phải cơ man nào là xe gắn máy, là người đi bộ, và cả trâu bò cũng như hố gà, hố voi, cát lấn, sụt lở... Chính vì thế, không biết bộ trưởng có để ý, phần lớn tai nạn trên quốc lộ 1A là kiểu tai nạn do hai xe ngược chiều húc thẳng vào nhau!
Một con đường xương sống huyết mạch cho sự phát triển của cả đất nước nhưng quá nhỏ bé, yếu ớt, quá tải từ rất lâu rồi, thế nhưng bao nhiêu năm qua không một ai nói đến, để mắt đến hoặc gọi tên nó ra.
Ở đây câu hỏi đặt ra chắc chắn là tiền đâu? Và chúng tôi cũng thực sự an tâm khi ngay trong buổi trả lời phỏng vấn đầu tiên, tân bộ trưởng đã nói đến các kế hoạch thu hút nguồn vốn: “Cần có cơ chế đột phá trong việc huy động tất cả các nguồn lực, toàn dân để đầu tư hạ tầng”. Vâng, trên các diễn đàn về giải quyết vấn nạn giao thông, đã có nhiều bạn đọc tuyên bố sẵn sàng dừng việc xây nhà lại để mua công trái xây dựng quốc lộ 1A là đường cao tốc! Dĩ nhiên một mình công trái cũng sẽ không giải quyết được vấn đề, nhưng qua đó bộ trưởng hẳn cũng thấy, cùng với toàn dân đã thấy, rằng không làm cho xong quốc lộ 1A thành đường cao tốc có dải phân cách, không có điểm giao cắt thì đừng nói đến bất cứ điều gì khác.
Và hẳn không cần phải nhắc lại với tân bộ trưởng rằng hiện mỗi mỗi năm cả nước ta hơn 13 ngàn người chết, chưa kể con số cao người bị thương hơn nhiều lần do tai nạn giao thông, và ước tính thiệt hại gần 100 triệu đô la Mỹ, tức hơn 2.000 tỉ đồng. Chưa kể việc xe đi chậm, phanh nhiều, hao tốn xăng dầu, hao mòn, hư hỏng phụ tùng... số tiền này chắc cũng dư để trả góp nếu chính phủ mạnh dạn vay để làm con đường mơ ước bao đời này. Đó là chưa kể cũng có số liệu thông báo rằng chi phí cho mỗi km đường ở ta cao gần gấp đôi so với Trung Quốc nhưng chất lượng thì lại không bằng.
Còn nhiều những mong ước khác kỳ vọng nơi tân bộ trưởng, ví dụ như cần bộ trưởng xác định chính thức rằng ô tô có phải là phương tiện giao thông cá nhân thiết yếu trong đời sống đô thị hiện đại chứ không phải là loại hàng xa xỉ để đánh thuế tiêu thụ đặc biệt; ví dụ như bên cạnh việc gác dự án đường sắt cao tốc thì quan điểm của bộ trưởng về đề xuất nâng cấp đường sắt lên khổ 1,4 mét với tốc độ 200km/giờ của TS Trần Đình Bá; nâng cấp, đào tạo lại cán bộ tổ chức giao thông cấp tỉnh thành phố để việc gắn bảng hướng dẫn, tổ chức giao thông một cách hợp lý, khoa học, theo thông lệ quốc tế (cả nước ta không có bất cứ ngã tư nào an toàn cho người qua đường khi đèn đỏ, đơn giản là vì 1/2 phần đường xe vẫn được giao thông, nó không giống với quốc tế)... Nhưng xin để vào những dịp khác, lần đầu tiên đặc biệt này xin chỉ được nói đến đường bộ, cụ thể là quốc lộ 1A thôi, mong bộ trưởng thực hiện càng nhanh, càng sớm càng tốt vì mỗi ngày chậm trễ là sinh mạng của bao con người đã được đặt trong tay của bộ trưởng.

3 nhận xét:

  1. Tui đang chờ mưa tiền rơi xuống để làm đường. Hoặc bán bốc xịt để lấy tiền. Giàu đến nơi rồi, lo gì thiếu tiền mà Tú hỏi?

    Trả lờiXóa
  2. Hì... với đường nào không biết chứ với đường quốc lộ 1A có nhịn ăn nhịn tiêu cũng phải làm một lần cho xong, kiểu giao thông hai xe lao đầu vào nhau ấy tui không chịu nổi Thùy Linh à !

    Trả lờiXóa
  3. Bài viết rất hay và thiết thực. Hoan hô.

    Trả lờiXóa